Em thấy mình cũng giống như chú mèo bị bỏ rơi nên thương nó lắm
Tại vùng đất cuối trời Cà Mau, có một cậu bé thiếu vắng tình yêu của ba mẹ từ nhỏ. Ba mẹ em mất sớm, Luân lớn lên trong vòng tay của ông ngoại, người chăm lo cho em từng bữa ăn, giấc ngủ. Ngày trước, hai ông cháu sống trong căn nhà lá xập xệ, mỗi mùa nước nổi là nước ngập đến tận đầu gối. Sau này, nhờ địa phương giúp đỡ, hai ông cháu mới có được một mái nhà tạm để nương thân.
Ông ngoại từng là cựu chiến binh, tuổi già sức yếu nên trí nhớ cũng dần suy giảm. Dẫu vậy những buổi chiều bên hiên nhà, ông vẫn thường kể cho Luân nghe chuyện chiến đấu năm xưa, những ký ức hào hùng mà chính ông đã trải qua. Những câu chuyện ấy, bằng cách nào đó, đã gieo vào lòng em tình yêu đặc biệt với môn Lịch sử, thứ khiến em luôn tự hào khi nhắc đến ông của mình.
Cuộc sống của hai ông cháu còn nhiều thiếu thốn. Mỗi sáng, Luân tự nấu nồi cháo trắng ăn với chút đường cho qua bữa rồi đến trường. Em rất thương ông ngoại. Mỗi lần ông bệnh, Luân lại lo sợ một ngày nào đó ông sẽ rời xa, bỏ lại em một mình. Nỗi lo ấy khiến em chín chắn hơn tuổi, biết nghĩ, biết thương và biết cố gắng.
Luân từng nhặt một chú mèo bị bỏ rơi mang về nuôi, bởi em thấy nó giống mình, không ba, không mẹ. Ở một cậu bé lẽ ra dễ tổn thương, lại có một tấm lòng ấm áp đến lạ. Giữa những thiếu thốn, sự lạc quan và nhân hậu của Luân như ánh nắng cuối ngày hắt qua mái nhà tạm, khiến cuộc sống bớt khắc nghiệt hơn và sưởi ấm chính tuổi thơ của em.
Mời quý vị đón xem câu chuyện của lá chưa lành Nguyễn Trọng Luân!

Chủ tài khoản: Cặp lá yêu thương
Số tài khoản: 1000001001242424
Ngân hàng Chính sách xã hội (VBSP), chi nhánh: Sở giao dịch. Quý vị vui lòng chọn chuyển tiền ở chế độ thường.
Nội dung:
1/ Ủng hộ chung cho quỹ, ghi: Ung ho CLYT
2/ Để hỗ trợ riêng bé NGUYỄN TRỌNG LUÂN – mã số LCL: CM0051 lệnh chuyển khoản ghi “tên bé + mã số”
Trân trọng cảm ơn!















































